Thứ Sáu, 26 tháng 11, 2010

BỎ MỨA

BỎ MỨA



Ráng yêu cho trót em ơi
Xin đừng bỏ mứa tình tôi tội tình



Nửa khuya con nước rập rình
Trái tim cà giựt lình xình bão giông



Nỗi đời có cũng như không
Khật khùng lá đổ bên sông gió đầy



Bỏ tôi với chút lòng nầy
Liêu xiêu nhật nguyệt nhớ ngày hoàng hôn.
                                             (2010)

MỘT

MỘT


Một buồn cố cựu lưu niên
Một mình chén rượu ngoài hiên ra ngồi


Một ta cũng đã ta rồi
Một mưa phố cũ lạnh đời thiên di


Một đường lủi thủi ra đi
Một lòng quán chợ còn chi mà chiều

Một khuya khoắt một tiêu điều
Một dòng sông nhỏ chảy liều về đâu.
                                    (2010)

Thứ Năm, 25 tháng 11, 2010

TỘI NỢ

TỘI NỢ

Tội nợ già đanh uống cà phê đắng
Chạy trời loanh quanh lòng không khỏi nắng
Chân vương sợi tóc biết chạy về đâu
Tại ai sương phụ mà mưa rầu rầu

Tội nợ già khằn còn ly rượu nhạt
Quán chợ đìu hiu lau lách trắng đầu
Khăn gói về thôi chút lòng đã bạc
Ớt tỏi tiêu hành bỏ lại ngàn dâu.
                                      (25.12.2010)

QUA CẦU HOÀNG HÔN

QUA CẦU HOÀNG HÔN

Qua cầu hoàng hôn bước vào đêm tối
Ngoái cổ nhìn đời nắng cũng đìu hiu
Đứng đó kẹt đường đi đi cha nội
Nuối tiếc làm chi tình đã phai nhiều

Qua cầu hoàng hôn vấp nhằm kỷ niệm
Một cõi nhân gian mộng mị tiêu điều
Một tiếng cười khan ngày tàn tím lịm
Chén rượu giang hồ quán chợ buồn hiu

Qua cầu hoàng hôn bóng người thấp thoáng
Nhá nhem nhật nguyệt bời rời cơn mơ
Qua cầu hoàng hôn thấy lòng chạng vạng
Lau lách trần ai sương khói mịt mờ.
                                           (2010)

Thứ Ba, 23 tháng 11, 2010

SAY NẮNG

SAY NẮNG
                           ( tặng hai đứa )

Hai đứa khùng khùng lùng bùng say nắng
Mới quen giấc sáng giấc chiều say nhau
Đời đã vàng phai sao lòng còn nặng
Một cuộc trần ai ngày tháng cơ cầu

Hai đứa tàng tàng tưng tưng tới bến
Kệ mưa dưới đất kệ gió trên đầu
Kệ tía nhân gian vằn vằn vện vện
Tình không ba rọi chắc tình lâu lâu.
                                      ( 9.2010 )

NÀY EM CỨ KHÓC

NÀY EM CỨ KHÓC
                      ( gần chùa gọi Phật bằng anh )

Rớt chi xuống cốc tuyệt tình
Loay hoay tìm miết chân kinh mất rồi
Cũng lòng ngọt nhạt đãi bôi
Cũng đêm túi bụi cũng đời tanh banh

Mắc gì gọi Phật bằng anh

Đìu hiu nhân loại đành hanh cuộc cười
Mưa khuya nghe đã rã rời
Này em cứ khóc hả hơi rồi về.
                                               (2010)

Thứ Hai, 22 tháng 11, 2010

HỚ HÊNH

HỚ HÊNH

Thơm thơ tiểu muội tình nồng
Đìu hiu phố thị ngồi trông mưa về
Chuyện đời cũng đã nhiêu khê
Chuyện mình nắng úa bộn bề trần ai

Em buồn cứ khóc lai rai

Lệ hoen đuôi mắt chừa hai chân mày
Chắt chiu có chút lòng nầy
Hớ hênh chi lắm gió bay lâu rồi.
                              (2010)