CHỎNG CHƠ
Tìm đâu một chốn đi về
Một tôi bếp lạnh một quê nắng buồn
Một mình nhấm bóng trăng suông
Vô duyên rượu nhạt đêm ruồng rẫy đêm
Mưa rồi mưa nữa mưa thêm
Tàn đông gió hắt đời lên mặt người
Đìu hiu con mắt cười cười
Vành môi khép mở đôi lời hỏi han
Ai ngồi như dấu chấm than
Cõi lòng quán muộn ghế bàn chỏng chơ.
(23.12.2010)
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ Nguyễn Văn Nhân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ Nguyễn Văn Nhân. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 24 tháng 12, 2010
Thứ Năm, 2 tháng 12, 2010
THÔI
THÔI
Thôi tôi, thủng thẳng mà về
Ngày mưa chưa tạnh đường mê chưa chiều
Chưa chừng có kẻ đòi theo
Lòng còn chút cặn cũng liều tới luôn
Thôi em thủng thỉnh mà buồn
Trăng đêm cũng sáng buông tuồng thấy chưa
Kệ đời lá đổ lưa thưa
Kệ ngày tắt nắng cho vừa hoàng hôn.
(1.12.2010)
Thôi tôi, thủng thẳng mà về
Ngày mưa chưa tạnh đường mê chưa chiều
Chưa chừng có kẻ đòi theo
Lòng còn chút cặn cũng liều tới luôn
Thôi em thủng thỉnh mà buồn
Trăng đêm cũng sáng buông tuồng thấy chưa
Kệ đời lá đổ lưa thưa
Kệ ngày tắt nắng cho vừa hoàng hôn.
(1.12.2010)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)